|
Tình
Trẻ Mãi...
Tôi sống gần gũi ông nhất nên là người
đầu tiên nhận được cú điện
thoại gọi từ viện dưỡng lão. Ông đang
hấp hối. Tôi đến ngay, nhưng đã quá
muộn. Tôi chỉ còn biết năm lấy cánh tay xương
xẩu của ông và lặng lẽ...
Kỷ niệm... Những kỷ niệm chợt ùa về
trong ký ức. Đó là hình ảnh một ông lão nông dân
mặc chiếc quần yếm sờn rách và chiếc áo màu
xanh cũ kỹ đang chăm sóc bầy gia súc mà ông
rất yêu quý. Vào những ngày hè nóng nực, ông ôm
những bó cỏ ra khỏi chiếc xe kéo, xới đất
trồng bắp và đậu rồi thu hoạch chúng khi mùa
thu đến. Cứ như thế, ông làm việc từ sáng
sớm cho đến chạng vạng tối.
Vào ngày chủ nhật, sau khi làm xong những công việc
lặt vặt, ông thay bộ đồ vét màu xám. Còn bà
thì diện chiếc áo đầm màu rượu vang và
đeo xâu chuỗi bằng ngà rồi cả hai cùng đến
nhà thờ. Đó là ông tôi, ông đã như thế
suốt 35 năm nay.
Cô y tá yêu cầu tôi sớm dọn dẹp những
vật dụng của ông ra khỏi phòng. Việc này không
tốn nhiều thời gian. Đồ đạc của ông
không nhiều. Bất chợt tôi tìm thấy trong ngăn kéo
của chiếc tủ nhỏ một tấm thiệp, trông
nó như một tấm thiệp rất xưa, ai đó
tự làm lấy. Có thể ngày trước nó màu đỏ,
bây giờ thời gian đã làm phai màu và chuyển sang màu
hồng cũ kỹ. Có một mẩu giấy được
dán vào giữa trái tim. Ở đó có nét bút của bà tôi:
"Với tất cả tình yêu của em,
Ngày 14-02-1895
Anh khoẻ chứ, anh yêu? Anh là con người thực hay
là giấc mơ đẹp đẽ nhất của đời
em trong nhiều năm nay? Anh là thiên thần? Một hình
ảnh đẹp trong trí tưởng tượng của
em? Là một ai đó em tự tạo ra để lấp
đầy nỗi cô đơn, để xoa dịu
nỗi đau? Anh nghe được tiếng lòng em từ
đâu? Sao anh hiểu được em nhiều đến
vậy?
Anh khiến em cười khi trái tim em thổn thức. Anh dìu
em nhảy khi em không nhấc nổi bước chân. Anh giúp
em đặt ra mục tiêu để theo đuổi khi em
đang tuyệt vọng. Anh chỉ cho em những giọt sương
khuya đọng trên lá, và với em chúng đã hóa thành
kim cương. Anh mang đến cho em những bông hoa
dại và em có những cành lan quý. Anh hát cho em nghe và em
nghe tiếng hát của các thiên thần. Anh nắm tay em và
em thấy mình được anh yêu trọn vẹn. Anh trao
em nhẫn và em thuộc về anh. Em thuộc về anh và
em có tất cả.".
Nước mắt tôi lăn dài trên má khi đọc
những dòng chữ này. Tôi như hình dung ra một đôi
vợ chồng già vốn đã quá quen thuộc đối
với tôi, thật đẹp và thật hạnh phúc.
Một hình ảnh quá đỗi thiêng liêng. Ông tôi đã
giữ nó trong chừng ấy năm trời. Bây giờ tôi
lại giữ nó, như một phần tốt đẹp
trong lịch sử gia đình mình
<
Back
to famous saying page
>
|